Khi tôi vào phòng, em đang ngồi bên bàn học chơi Audition, ham đến nỗi không phát hiện ra sự có mặt của tôi
Hè không phải đi học, em ngay thức chơi đến gần sáng, sau đó thì ngủ đến quá trưa mới dậy, thức ăn mẹ nấu sẵn, ăn xong liền chúi mắt vào game. Khi đi lên phòng chào em, tôi lại thấy em đang say sưa chơi điện tử. Ảnh minh họa Nghe tôi nói, em không ngẩng lên nhìn, vừa thao tác tay vừa bảo đợi em nhảy hết ván, vì đang nhảy đôi với người bạn nên thoát ra sợ bạn trách.
Đến khi chuẩn bị nấu bữa trưa, tôi băng xăng vào bếp phụ giúp, còn em thì chẳng thấy bóng dáng đâu. Thế nhưng càng về sau, khi càng thân nhau, em luôn từ khước các cuộc hẹn vì hẹn nhảy với bạn chơi game, tôi qua nhà chơi thì chỉ tiếp sơ sài rồi lại chúi mũi vào game. Ba mẹ em rất hiền lại hiếu khách, nhất mực đòi giữ tôi lại ăn trưa.
Hôm đến chào ba mẹ em, tâm cảnh tôi rất vui vẻ, nhưng rút cuộc khi ra về thì khôn xiết thất vọng. Vừa đi lên phòng em tôi vừa thấy ngược đời. Nói ra thì bảo tính xa, nhưng mà yêu cố nhiên là để cưới, mà người như em thì tôi làm sao dám lấy về làm vợ đây?.
Thấy em như thế, tôi phụ mẹ em quét dọn rồi xin phép ra về. Bắt đầu vào niên học, vì đã quen với việc ngủ dậy muộn, em thẳng thớm bỏ tiết, tôi càng lúc càng thấy em “hết thuốc chữa”.
Càng ngày tình cảm trong lòng càng ít dần, tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện chia tay. Em không nổi trội về thành tích học tập, cũng không quá xinh, có điều khá đôn hậu, chẳng bao giờ thấy tập kết chơi bời hay đi chơi khuya như những sinh viên khác. Đùa thế mà rút cuộc nó vận vào người thật.
Tôi hơi khó hiểu nhưng cũng không nghĩ nhiều, cùng mẹ em nấu nướng và chuyện trò vui vẻ. Tôi góp ý nhiều lần, em quay ra bảo tôi yêu thì chỉ quản việc đi chơi với ai, trò chuyện với ai thôi chứ chơi game thì không có quyền quản.
Ngày xưa khi còn mê chơi Dota, tôi và đám bạn hay đùa rằng nếu quen một cô gái cũng mê game như mình thì kiên cố sẽ xin mẹ cưới cô ấy. Nấu xong, mẹ em bảo tôi lên phòng gọi em xuống ăn.
Tôi hơi khó chịu trong lòng nhưng chẳng thể hiện ra bề ngoài, chỉ bảo với em là cơm cháo đã nấu xong rồi. Tôi lặng im không giải đáp, đi xuống nhà trước. Con trai mê game đành rằng, con gái lại nghiện đến mức bỏ bê việc nhà thế này thì tôi càng lúc càng không chấp thuận được.
Ở nhà tôi, đến bữa là tôi với đứa em gái phụ nhau thổi nấu, xong đâu đó thì mời ba mẹ xuống. Dù trong lòng thất vọng, tôi cố an ủi mình rằng ít nhất chơi điện tử thì an toàn hơn là tập kết bạn bè chơi bời và những tệ bạc mà nhiều người khác mắc phải hiện nay. Bữa ăn bắt đầu một lúc em mới đi xuống, ăn vội ăn vàng cho xong rồi lại lên phòng, không giúp mẹ thu dọn, không rửa chén. Nghe tôi nói, em vui vẻ đồng ý, về nhà nói với gia đình thì ba mẹ em cũng đồng ý cho tôi qua gặp.
Quen nhau được ba tháng, tôi ngỏ ý muốn qua nhà chào ba mẹ em, cốt tử để sau này đến chơi trực tính và đôi khi chở em đi chơi cũng dễ hơn. Tôi thậm chí còn chưa từng thấy em cầm cái chổi quét nhà hay phụ mẹ rửa rau, nấu cơm. Cách đây hơn sáu tháng, tôi gặp gỡ và có cảm tình với em sinh viên cùng trường, học sau tôi một khóa.
Khi chuẩn bị nghỉ hè, tôi cố ý hỏi em về việc đi làm thêm, em gạt phắt đi, còn nói được nghỉ thì phải tranh thủ chơi game chứ vào niên học chẳng chơi được nhiều. Có lúc tôi mỉa mai vài đứa con gái không phụ giúp gia đình, suốt ngày chỉ đi chơi, em liền bảo như em là quá tốt, “chỉ ở trong nhà chơi game”. Vì nghĩ sẽ thân thiết với gia đình em nên tôi cũng vui vẻ nhận lời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét