Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Hãi hùng khi bước chân về nhà

Hai vợ chồng Thùy Linh và Vũ (Thanh Xuân, Hà Nội) cưới nhau chưa được một năm, chưa có bé nhưng đã tậu được một căn chung cư kha khá. Cho dù chỉ là trả góp nhưng khỏi phải nói 2 người sung sướng và hạnh phúc thế nào.

Nhưng để được an cư sớm như vậy, hai vợ chồng đã phải vắt rất nhiều. Với số tiền dành dụm tích góp của cả hai trước khi cưới, anh chị đã phải vay, nhờ vả chỗ nọ chỗ kia mới mua được.

Cả Linh và Vũ đều là dân tỉnh lẻ lên thủ đô lập nghiệp nên cưới xong, Thùy Linh không phải làm dâu. Nhưng mới đây, Vũ đã rủ rỉ với Thùy Linh ước muốn của mình: “ba má cả đời nuôi anh lớn khôn đã chịu bao vất vả, khốn cùng rồi. Anh đã có nhà ở thủ đô mà vẫn để hai ông bà sống đìu hiu ở quê thì còn ra thể thống gì…”.

Mặc dù không vui cho lắm vì sợ cảnh làm dâu nhưng Thùy Linh vẫn gật đầu chấp thuận. Con cái phải có nghĩa vụ thờ phụng ba má mà!

Nhưng bác mẹ chồng Linh lại ra ở với tâm thế: “Ta ở nhà của con trai ta, ta có quyền. Mày là con dâu thì mày phải phục vụ ta!”. Ông bà xúm vào săm soi cô từ chân tơ đến kẽ tóc, nhất là khi cô có thái độ bướng bỉnh hoặc nhờ Vũ làm việc gì là ông bà "xù lông nhím" bênh con trai chăm bẳm. Bởi trong mắt họ Vũ là cục kim cương, là bảo vật đáng tự hào cả đời, cô chỉ là đứa ăn bám, đứa ở nhờ mà thôi.

Thùy Linh đang mệt mỏi với cuộc sống chung với cha mẹ chồng thì Vũ lại thông báo với cô: “Tháng sau em trai anh lên đây kiếm việc làm, nó sẽ ở nhà mình luôn. À, sắp tới em họ đằng nhà nội anh cũng lên học nghề, anh cũng bảo nó về đây ở. Mình có nhà tử tế sao có thể để anh em họ hàng ở trọ được. Vừa hay nhà mình còn một phòng trống, bảo 2 người ấy chịu khó ở chung vậy!”.

Linh bàng hoàng không nói nên lời. Vũ đã tự quyết định mà chẳng bàn thảo với cô. Rồi cuộc sống sẽ phức tạp thế nào khi căn nhà của cô bỗng nhiên biến thành nhà trọ? Nhất là cô lại vừa biết mình mang bầu, rồi sẽ dưỡng thai và sinh con thế nào trong tình cảnh này?

Lần này thì cô không thể hài lòng được nữa, liền phân trần với chồng: “Nhà có thêm người lại toàn là nam giới sẽ rất bất tiện anh ạ. Hơn nữa, nhà mình nào có rộng rãi gì cho cam, ít nữa sinh con thì thế nào? Nếu muốn giúp đỡ các em ấy thì mình có thể tương trợ tiền cũng được mà! Thà mếch lòng trước được lòng sau, chứ còn hơn để có mâu thuẫn rồi mất hết cả tình cảm anh ạ!”.

Linh chỉ nhẹ nhàng phân tích như vậy nhưng Vũ chỉ cần biết vợ không đồng ý đã nhảy dựng lên: “Em coi mặt mũi anh là gì? Anh là người thành đạt nhất trong họ, có nhà Hà Nội hẳn hoi mà không giúp đỡ mọi người thì còn biết giấu mặt vào đâu. Với lại đã hứa rồi chả nhẽ giờ nuốt lời à?”.

Chẳng muốn vì chuyện đó mà vợ chồng gây hấn, Linh cắn răng hài lòng trong sự hãi hùng . Không nằm ngoài dự đoán của cô, nhà cô không khác gì một cái nhà trọ.

Tiền nuôi ăn không nói, bản thân cô - vốn là chủ nhà thì giờ thành ôsin không công phục vụ cả nhà. Cha mẹ chồng và Vũ vẫn theo thói quen cũ là cô làm hết mọi việc, giờ thêm 2 người nữa - đều viện cớ đàn ông con trai ai làm việc nhà , thế là một mình Linh gánh hết. Trong khi cô đang bụng mang dạ chửa.

Cô thất vọng về chồng khôn xiết, anh thể diện, anh yêu quý họ hàng, vậy còn cô và đứa con ngày mai là gì của anh đây? Ngôi nhà mơ ước bao công sức mới mua được, vậy mà giờ mỗi khi tan làm nghĩ đến về nhà mà cô thấy hãi hùng…


Bản thân cô – vốn là chủ nhà ngày giờ thành ôsin không công phục vụ cả nhà (Ảnh minh họa).


Cùng hoàn cảnh, chị Phương (Hà Đông, Hà Nội) cũng đang u tối mặt mũi với kiểu khách không mời được chào đón ở nhà mình.

Vợ chồng anh chị đã thành hôn được gần chục năm, có một con lớn 7 tuổi và giờ chị đang mang bầu tập 2. Đến thời khắc này, sau khi ở nhà thuê với mẹ chồng nhiều năm, anh chị cũng mua được căn nhà của riêng mình.

Nhưng chị chưa kịp vui niềm vui được làm chủ ngôi nhà mới thì mẹ chồng và anh Sáng - chồng chị lại đàm luận với nhau đón bà dì của anh ở quê ra ở cùng, vừa để trông nom bà lúc tuổi già, vừa để mẹ chồng có chị có em cho đỡ buồn tẻ.

Chị Phương cáu lắm, vì phục vụ một mẹ chồng khó tính khó nết, hay xét nét chị đã hết hơi rồi, giờ thêm một bà nữa chẳng kém mẹ chồng là bao thì làm sao sống nổi. Chưa nói đến chuyện hai người đàn bà già mà song kiếm hợp bích vào nạt chị thì chị chỉ có nước khóc thét .

Nhưng từ khước cũng rất dở vì bà dì này trước đây quý chồng chị. Hồi sinh anh, mẹ chồng không có sữa còn đưa anh sang bú nhờ dì. Nói dì là người mẹ thứ 2 của anh cũng không ngoa. Sau khi suy nghĩ, cân nhắc kĩ thì chị gật đầu đồng ý để bà dì đến ở cùng.

Vừa đi làm, vừa mang bầu và chăm chồng con, chăm cả hai bà cụ, chị quay cuồng tưởng như chơi có lúc nào để thở nữa. Nhưng không ngờ, chưa được mấy hôm, bà dì lại nỉ non với anh Sáng nhờ anh xin việc ở Hà Nội cho đứa cháu gái ở quê và ngỏ ý cho nó ở nhờ nhà anh chị luôn để tiện đi làm.

Mọi người tự quyết định với nhau, đến tận khi cô bé đó xách va li, hòm xiểng đến nhà thì chị mới té ngửa ra. Lúc ấy lẽ nào chị lại đuổi cô cháu gái đi?

Đêm ngủ, chị nỉ non với chồng, phân tách phải trái thiệt hơn khi họ hàng ở cùng, còn khóc lóc thanh minh mình đã khó nhọc thế nào nhưng anh vẫn không nghe. Ý kiến của anh là anh em họ hàng thì đi đâu mà thiệt, rồi xởi lởi trời cho, mình giúp người khác lúc này thì lúc khác người ta giúp lại.

Chị nói nữa thì anh quy chị vào tội tính toán, keo kiết chỉ biết nghĩ đến mình, không quan tâm đến đằng nhà chồng . Chị Phương chán, chả khẩn thiết tranh biện nữa.

Anh nào có biết, thêm một người thì khối lượng công việc và nghĩa vụ lại đè nặng thêm lên vai chị… Nhiều lúc, chị hãi hùng chỉ muốn trốn khỏi nhà, đem các con đi một nơi thật xa cho nhẹ gánh.

Lần nào cũng vậy, nhà cứ có khách đột xuất là anh tự thấy mình líu tíu như một thằng điên để dọn dẹp.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét